(1717) ĐẠT ĐẾN HẠNH PHÚC

Bên thua cuộc thù hận hoài sao?
Hòa hợp, cùng nhau góp sức nào!
Nước mạnh, dân giàu trong độc lập,
Ước mơ hạnh phúc đạt càng mau!
1817 (1717, A73, B27)

(1716) ĐUỔI HẾT XÂM LĂNG

Bắc Nam thống nhất chẳng vui sao?
Bên thắng cuộc công lớn biết bao!
Đuổi hết xâm lăng, giành độc lập,
Công nầy, phủ nhận mà đành sao?!
1816 (1716, A73, B27)

(1715) CHỐNG PHÁ LÀM CHI

Chống phá làm chi cho uổng công?
Việt Nam đang trụ vững như đồng!
Làm sao lật đổ thành công được?
Ôm hận thù hoài ,,, có khổ không?!
1815 (1715, A73, B27)

(1714) CHUNG TAY GIÚP NƯỚC

Nhờ toàn dân góp sức hăng say,
Nước Việt Nam hội nhập, đổi thay;
Thịnh vượng, yên bình,… vững bước tiến,
Những người xa xứ nên chung tay!
1814 (1714, A73, B27)

(1713) ÔM HẬN THÙ

Bại trận mà không hề chịu thua,
Quen quanh co đỗ lỗi, phân bua!
Ngụy quân vẫn cứ khoe mình giỏi,
Ôm hận thù trong nỗi đắng, chua!
1813 (1713, A73, B27)

(1712) CHÊ,CHỬI SAO ĐÀNH?

Cộng sản vì dân nước đấu tranh,
Chủ quyền độc lập quyết tâm giành!
Giúp Bắc, Nam cùng vui thống nhất,
Chê, chửi Cộng sản sao nỡ đành?!
1812 (1712, A73, B27)

(1711) ĐỪNG KHOE YÊU NƯỚC NỮA !

Bại trận, bỏ dân nước, chạy te,
Mà khoe yêu nước ai đâu nghe?!
Tự do,, độc lập dân đang hưởng,
Phủ nhận sạch trơn sao chẳng e?!
1811 (1711, A73, B27)

(1710) NHÌN THẤY DÂN VUI

Ôm hận thù tìm cớ chửi nhau,
Sao bằng giúp nước thịnh cường mau!
Ai thương dân cứ về giúp nước,
Nhìn thấy dân vui… quên nỗi đau!
Phương Minh  (4/2018)
1810 (1710, A73, B27)

(1709) CẢM NHẬN TÌNH QUÊ

Tình yêu quê quý, lạ làm sao?
Vừa đến biên cương tim run, lệ trào!
Ai thật thương dân, yêu tổ quốc,
Tình quê gây xúc động càng cao!
Phương Minh  (4/2018)
1809 (1709, A73, B27)

(1707) CHỜ DÂN XA XỨ

Việt kiều hải ngoại cứ như mơ :
Đất nước mình phát triển khó ngờ,
Toàn cầu hội nhập trên đà tiến;
Dân xa xứ luôn được trông chờ…!
Phương Minh  (4/2018)
1807 (1707, A73, B27)